CHƯƠNG
8: CÂY MƠ
Hoa
Đình Vũ nửa đêm đi tìm nhà xí. Vừa mới tới hậu viện, liền thấy
dưới gốc cây có một bóng người. Đề phòng nhìn ngó một hồi, chỉ
thấy người nọ đột nhiên xoay người lại. Hoa Đình Vũ vừa mới siết
chặt nắm tay, bỗng dưng nghe thấy thanh âm rồm rộp từ miệng người nọ
phát ra, thật rõ ràng là đang nhai nhai cái gì đó.
Ăn
cái gì? Ở trong sân? Hơn nửa đêm? Hoa Đình Vũ kinh dị đánh giá người
trước mặt, chẳng lẽ bị mộng du sao? Nghe nói tuyệt đối không được
đánh thức người đang bị mộng du. Hoa Đình Vũ rón rén đi qua, đồng
thời nhỏ giọng hỏi: “Uy, ngươi tỉnh sao?” Hai tay nắm chặt thành tư
thế sẵn sàng, đề phòng người nọ có thể tập kích đánh lén mình.
Ực—Tiếng
nhai nuốt vang lên rất rõ ràng trong đêm tối. Hoa Đình Vũ ngửi thấy
mùi hoa quả hoà theo tiếng nói: “Có việc gì?”
Không
phải là mộng du! Hoa Đình Vũ thả lỏng tay, tò mò đánh giá người
trước mặt. Ánh trăng không soi rọi đến bên trong này nên hắn chỉ có
thể nhìn đại khái hình dáng. Thân hình thon dài mảnh dẻ, tiếng hít
thở hầu như không nghe được, chắc hẳn là một võ lâm cao thủ. “Sao ngươi
nửa đêm nửa hôm lại ở trong này ăn cái gì? Mang về phòng ăn thì hơn.”
Trở
về phòng? Trong phòng thì bới đâu ra cây mơ vừa chua vừa ngọt.
Yến
Ngọ trong tay cầm hơn chục quả mơ, lại bỏ một trái vào trong miệng
cắn cắn.
Nửa
đêm bỗng dưng tỉnh giấc lại không ngủ được nữa, trong ngực cứ có gì
đó rầu rĩ không thoải mái. Nghĩ đến mấy trái mơ mình đã nếm qua,
nước bọt trong miệng liền dâng trào. Rốt cục không thể ngủ nữa, vì
thế nhanh chóng xuống giường, tìm đến vườn cây ăn quả mà tiểu nhị
đã nhắc tới, hái vài quả ăn tạm, cảm giác khó chịu liền tiêu tán
rất nhiều. Đang tính hái nhiều nhiều chút đem về phòng thì có người
tới.
Từ
đầu cứ nghĩ là khách nhân bình thường, sau mới phát hiện ra người
này có võ công. Chỉ là không cố ý giấu diếm hành tung, cho nên hắn
cũng không có hành động gì, tránh bị hoài nghi vớ vẩn.
Một
quả mơ thật chuẩn xác ném tới trong lồng ngực Hoa Đình Vũ, thay cho
câu trả lời của hắn, Yến Ngọ ôm theo hai cành mơ lớn biến mất ở trong
sân. Hoa Đình Vũ cầm quả mơ tròn tròn nhìn nhìn một lúc lâu, mới
lấy tay áo sát sát, rồi đặt vào miệng cắn một miếng. Khuôn mặt
nhịn không được nhăn lại, lao nhanh hướng tới phòng bếp, hắn muốn tìm
nước súc miệng, “Chua quá đi ~.”
Chuyện
này vốn chỉ là một bản nhạc đệm nho nhỏ, nhưng mà… Sáng ngày hôm
sau, Hoa Đình Phong nhìn thấy đệ đệ vẫn ngồi ôm má không thèm ăn cơm,
thân thiết hỏi: “Đình Vũ, làm sao vậy? Không muốn ăn cơm sao?”
Hoa
Đình Vũ gượng cười lắc đầu, “Không có việc gì, không có việc gì,
đại khái là nóng trong người nên không muốn ăn cơm, đệ uống chút cháo
là được, haha!” Sao có thể khai thật ra là nhất thời tham ăn đây? Tối
hôm qua nhai một quả mơ cảm thấy quá chua phải đi súc miệng, ai ngờ đi
WC* trở về nhìn thấy cây mơ sai trĩu quả trong hậu viện, nước miếng
tí nữa thì chảy hết ra ngoài. Ban đầu đúng là có vị chua, nhưng sau
đó lại có vị ngọt đọng lại. Thế là không nhịn được liền vặt một
đống, mang đi rửa sạch rồi ôm về phòng…
(*: nguyên văn tác giả)
Yến
Tị thấy Yến Ngọ dường như không đói bụng, liền nói: “Vẫn không muốn
ăn cơm à? Sao có thể như vậy? Rõ ràng hôm qua kiểm tra nội thương đã
gần như khỏi hẳn, tên cuồng ám khí sao có khả năng đả thương ngươi
nặng như vậy… Rốt cục là chuyện gì xảy ra? Vừa nôn mửa vừa không
đói bụng…” Yến Tị đã hoàn toàn chìm đắm trong những suy đoán của
riêng mình.
Một
thị vệ ngồi bên cạnh nghe thấy không nhịn được cười, “Ta nói A Tứ
ngươi nói sao mà giống tình trạng của nữ nhân mang thai quá đi, lúc
trước Thiết tẩu tử có em bé cũng phải trải qua một khoảng thời gian
ngắn nôn mửa liên tục, đúng không Thiết ca?”
Thị
vệ được kêu là Thiết ca thật thà chất phác cười: “Phải, ăn cái gì
ói ra cái đó, tính tình cũng trở nên là lạ, may mà chỉ kéo dài
mấy tháng đầu, bằng không thật đúng là khổ sở. Ta vẫn nhớ khi đó
nàng đặc biệt thích ăn chua. Ta chạy khắp nơi tìm về hoa quả chua
cùng với mứt các loại, cuối cùng mới được nàng khen hai câu…” Giống
như đang mơ về quãng thời gian hạnh phúc, Thiết ca lộ ra vẻ mặt say
mê.
“Thiết
tẩu tử đúng là một nữ trung hào kiệt, không biết tới bao giờ ta mới
tìm được một nương tử hợp ý đây…” Hai thị vệ than thở xong lại bắt
đầu đàm luận chuyện nhà, đem vấn đề của Yến Tị quẳng ra sau đầu.
A
Tứ là tên giả của Yến Tị. Tiểu Ngũ là tên giả của Yến Ngọ. Hai
người này hoàn toàn không quan trọng vấn đề xưng hô. Cứ đơn giản là
hay nhất.
Khẽ
cắn đôi môi tái nhợt, mềm mại và vô lực, Yến Ngọ nghĩ tới những
lời Thiết ca nói, sắc mặt càng thêm tối lại.
Đúng
lúc này, Ly Âm cùng Yến Hướng Nam từ trên lầu đi xuống, vẫy tiểu nhị
lại hỏi: “Ngoại trừ sơn cốc, suối nước, Hồ Điệp Cốc còn có địa
danh nào đáng để du ngoạn không?”
Tất
cả thị về đều đồng loạt đứng dậy bảo hộ phía sau bọn họ, rước
lấy không ít ánh mắt tò mò. Tiểu nhị liếc mắt một cái liền nhận
ra công tử hôm qua ngồi một mình ở đại đường ăn cá, cười thần bí,
“Vị công tử này, các ngươi xem như đã hỏi đúng người. Khách điếm của
chúng ta rất gần Hồ Điệp Cốc, có cái gì mà chúng ta không biết.
Trong Cốc tất nhiên là có hoa cỏ, dòng suối đủ kiểu, nhưng nhìn qua
cũng đâu có gì đặc biệt. Muốn nói đến nơi đáng giá nhất để du
ngoạn, không thể không kể tới một hang động được giấu sau những tàng
cây, nghe nói trong động có kỳ cảnh, làm người ta quên cả đường về…”
Ly
Âm bắt đầu cảm thấy hứng thú: “Nga? Đã có cảnh sắc đặc biệt như
vậy, vì sao chưa từng nghe mọi người nhắc đến?”
Tiểu
nhị ngay lập tức hạ thấp thanh âm, “Các vị công tử, huyệt động tuy
đẹp, nhưng lại quá nguy hiểm. Hầu hết những người đi tới đó đều
không hoàn hảo trở về. Thật ra cũng có một số người giang hồ lui
tới, nhưng có những kẻ còn không thể trở về, bỏ mạng tại đó. Hung
hiểm như vậy, cửu nhi cửu chi* cũng không có ai nhắc đến. Nếu không
phải thấy các vị thân thủ bất phàm, tiểu nhân nhất định không dám
bẩm báo. Về phần có đi hay không các vị công tử nhất định phải cẩn
thận suy nghĩ một phen.”
(*: Dần dần, lâu ngày)
Con
người đối với những sự việc, sự vật chưa biết tới luôn tràn ngập
tò mò cùng tâm trạng muốn tìm kiếm, càng nguy hiểm càng có thể
kích thích máu phiêu lưu. Yến Hướng Nam nghe xong liền ra hiệu, mang
theo người của mình hướng đến nơi tiểu nhị đã chỉ đường mà đi tới.
So
với Hồ Điệp Cốc, nơi này có vẻ hoang vắng tiêu điều không tả nổi.
Tiểu nhị nói ở đây có một cái đầm lớn, nhưng nguồn nước đã bị
chặn, chút nước còn sót lại cũng bị lá khô rơi rụng bao trùm. Bên
cạnh đầm nước là mấy cây tùng thảo sinh trưởng tương đối rậm rạp.
Yến Tị cẩn thận tiến lên vạch bụi cỏ sang hai bên, để lộ ra một lối
vào hang động hết sức nhỏ hẹp, đến mức phải nghiêng thân thể lại mới
có thể miễn cưỡng tuồn người vào.
“Nơi
này thực bẩn, sớm biết vậy đừng tới. Đình Phong ca, huynh thực sự
muốn chui vào cái động kia hả?” Đúng lúc động khẩu lộ ra, một giọng
nữ thật đáng ghét vang lên. Yến Ngọ ngoái đầu lại nhìn, hóa ra là
năm người hôm qua vừa tới khách điếm.
Tiểu
nhị tuy đã hết sức thầm thì, nhưng Hoa Đình Phong là người như thế
nào chứ, đương nhiên nghe được rõ ràng, đối với nơi này cũng sinh ra
hứng thú, ngoại trừ Thương Hồng Tuyết… Sau khi đòi đi theo Hoa Đình
Phong bằng được, tới nơi, nhìn thấy cảnh tượng hoang vắng heo hút trước
mắt, nàng lập tức ca bài ca than thở. Ngoài miệng cứ leo lẻo không
muốn đi nhưng vẫn bám rất sát lấy Hoa Đình Phong, một tấc không rời.
Hoa
Đình Phong tiến lên phía trước, thản nhiên chắp tay: “Các vị, tại hạ
cũng rất có hứng thú với huyệt động này, nếu không ngại chúng ta
có thể cùng nhau đi vào được chứ?”
Lúc
này Yến Hướng Nam mới ngẩng đầu, tựa tiếu phi tiếu* liếc nhìn hắn
một cái: “Nơi này không phải của chúng ta, đương nhiên là tùy ý, hơn
nữa lại có hai mỹ nữ cùng đi, thật là nhân gian mỹ sự**~”. Nói xong
còn hướng ánh mắt uyển chuyển sóng tình lướt qua trên người Thương
Hồng Tuyết cùng Phương Vũ Nhu, quả là muốn câu mất hồn con gái nhà
người ta.
(*: Cười như không cười
**: Việc tốt trên đời)
Phương
Vũ Nhu chưa từng bị ai nhìn như vậy, trong nháy mắt hai gò má đã ửng
hồng cả lên. Nguyên Hải đứng bên cạnh nhìn đến trợn mắt, nam nhân này
có một đôi mắt hoa đào, mặc một thân hồng y diễm lệ, nhìn qua là
biết không tử tế gì, thế mà còn dám đùa giỡn Vũ Nhu! Thật là,
thật là… Đáng giận! Trong lòng oán giận, lại âm thầm vuốt ngực. Thật
đáng sợ, chính mình cũng suýt chút nữa bị ánh mắt kia câu linh hồn
nhỏ bé này đi mất, nam nhân này thực tà môn!
May
là Thương Hồng Tuyết còn đang bận đặt hết chú ý lên người Hoa Đình
Phong, tuy thực lòng hơi nhộn nhạo một chút, nhưng nàng cố kỵ bên
cạnh mình là Hoa Đình Phong, vậy nên rất nhanh thu lại tâm tình, không
chút khách khí trừng mắt với Yến Hướng Nam: “Hừ! Dù cho có đi theo
cũng là theo Đình Phong ca, mắc mớ gì tới ngươi? Đừng có mà có ý
lôi kéo hay làm quen với bổn tiểu thư.”
Hoa
Đình Phong nhẹ nhàng tránh né hai tay đang định bám dính lấy mình của
nàng, thản nhiên trách mắng: “Hồng Tuyết.”
Yến
Hướng Nam khẽ xùy một tiếng, chưa kịp để Thương Hồng Tuyết tức giận
đã nói: “Ly Âm, bên trong không biết tình huống ra sao, trước tiên ngươi
cứ ở nơi này chờ ta. Ngọ, đúng không? Theo ta đi vào. Còn lại tất cả
ở bên ngoài chờ.”
Ly
Âm gật gật đầu. Chưa kể đến nguy hiểm ẩn giấu bên trong, một số kẻ
bên ngoài này cũng không thể không lưu tâm. Ngộ nhỡ tất cả đi vào hết,
có người ở ngoài làm sập luôn cửa động rồi thả khói độc hay côn
trùng gì vào, bọn họ chẳng phải sẽ bỏ mạng oan uổng hết sao? Đối
với việc Yến Hướng Nam chỉ mang theo một thị vệ cũng không có vấn
đề. Khi gặp nguy hiểm, dựa vào võ công của y, nhiều người có khi lại
vướng tay vướng chân hơn.
Thân
ảnh của Yến Hướng Nam cùng Yến Ngọ dần biến mất sau cửa khẩu. Hoa
Đình Phong cũng có cùng một suy nghĩ không khỏi lo lắng dặn dò bọn Hoa
Đình Vũ: “Mọi người cứ tạm thời lưu lại bên ngoài, để ta vào trước
thăm dò đã.”
Hoa
Đình Vũ đứng bên cạnh huynh trưởng, ngữ khí kiên định: “Không, ta sẽ
cùng đi với ca ca.”
Thương
Hồng Tuyết không chịu ở lại bên ngoài. Cuối cùng Hoa Đình Phong đành
quay sang căn dặn Nguyên Hải trong lúc chờ đợi chiếu cố Phương Vũ Nhu,
sau đó mang theo đệ đệ nhà mình cùng Thương Hồng Tuyết đi vào.
Nhìn
thân ảnh mọi người dần biến mất, Ly Âm quan sát chung quanh hang động
rồi tìm một chỗ ngồi xuống. Hành động tưởng như tùy ý, nhưng vị trí
ngồi lại có thể quan sát rõ toàn bộ tình hình xung quanh. Yến Tị
cũng không dám rời xa động khẩu nửa bước. Nguyên Hải vốn định lân la
sang bắt chuyện tiện thể dò hỏi lai lịch của mấy người này một
chút, lại bị bầu không khí khẩn trương khiến cho những lời vừa muốn
tuôn ra phải nuốt hết trở về. Quên đi, hắn vẫn là bảo hộ thật tốt Vũ
Nhu thì hơn.
Một
đường thật dài từ cửa động vào trong động hết sức nhỏ hẹp. Mọi
người phải cúi xuống, không thể đi thẳng lưng đến tận khi một đống
cành cây, dây khô lạo xạo dưới chân, vô số quái thạch hiện ra trước
mắt mọi người. Trong đó có một quái thạch thật lớn, thật cao, thật nổi
bật, nhìn xa giống như hình chiếc ghế đẩu, tựa như được điêu khắc
phỏng theo hình dạng của thứ gì đó mà thành nhưng vì trải qua nhiều
năm, dưới áp lực của thời gian cùng không gian nên tác phẩm không được
trọn vẹn, gây cho người xem cảm giác quỷ dị.
“Đây
chính là kỳ cảnh trong lời đồn đại sao? Quả thực là gạt người…
Tảng đá ngu ngốc này có gì mà xinh với đẹp, hơn nữa, nguy hiểm đâu
ra? Tiểu nhị kia vì sinh ý mà nói dối không chớp mắt, khi trở về bổn
tiểu thư nhất định phải xử lý hắn!” Thương Hồng Tuyết căm giận nói.
Dọc đường đi, vô số cành cây khô đã khiến nàng trông nhem nhuốc, bẩn
thỉu, sớm đã bực tức không chịu được! Tay liền đập mạnh vào một
khối quái thạch gần nàng nhất.
“Không
thể lỗ mãng.” Hoa Đình Phong vẫn luôn nhìn đám quái thạch mà suy tư,
thấy nàng ra tay, lập tức ngăn cản, tuy nhiên vẫn chậm một bước. Quái
thạch bị một chưởng của Thương Hồng Tuyết đánh nát, một khối rơi
rụng trên mặt đất, quỷ dị lăn về hai phía. Đồng thời, vách động vô
thanh vô tức hiện ra một loạt lỗ hổng sắp xếp có trật tự. Từ đó, vô
số ngân quang nhanh chóng hướng về phía mấy người phóng tới.
{[['']]}
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét